Tỷ Phu Thành Kim Chủ
2026-01-26 07:46:48
Tần Nùng đã đứng ngoài cửa thang máy tầng 23 khách sạn một hồi lâu. Cô hơi căng thẳng, cho dù trên người có mặc một chiếc áo lông vũ nhưng tay chân vẫn hơi run rẩy. Đợi lát nữa cô muốn làm đại sự, là đại sự khác người nhất cô từng làm ra trong suốt 21 năm cuộc đời ngoan ngoãn, cô có căng thẳng cũng rất bình thường.
Cô nhích đôi chân hơi cứng đờ đi tới trước mặt tường pha lê. Mặt tường pha lê trơn bóng chiếu rõ thân thể mảnh khảnh xinh xắn của cô. Tần Nùng học biểu diễn, người học chuyên ngành này đều gầy, chỉ vì không thể lộ ra gương mặt mập ú trước ống kính. Thế nhưng bản thân Tần Nùng vốn có tỷ lệ cơ thể hoàn mỹ, mặt nhỏ, trời sinh để làm nghề diễn viên.
Tần Nùng đứng yên trước mặt tường pha lê, yên lặng ngơ ngác. Cô còn đang cảm thấy mê man vì chuyện mình sắp làm. Cô có nên làm như vậy không? Làm vậy có đáng giá không? Liệu sau này cô có cảm thấy hối hận không?
Nhưng không chờ Tần Nùng nghĩ nhiều, cửa thang máy bỗng mở, có vài người bước ra từ bên trong, là mấy...