Cắn Câu
2026-01-26 07:46:48
Kim đồng hồ đã qua nửa đêm, trong quán bar nhỏ duy nhất trên thị trấn vẫn còn tiếng ồn ào náo nhiệt vô cùng. Khách hàng ngồi chen chúc trong quán bar, sau 0 giờ chẳng những không bớt đi, mà cùng với sự chuyển động liên tục của rèm cửa bị người bên ngoài vén lên, khách hàng tràn vào trong quán bar ngày càng nhiều.
Rèm cửa lại được vén lên cao, có vài người đàn ông xa lạ bước vào. Người đàn ông hơi lùn đầu tiên xoa xoa tay, giọng điệu hơi dồn dập: "Tôi thấy ngoài cửa có treo một tấm bảng gỗ, sau mười hai giờ tất cả rượu đều được miễn phí..."
Nhân viên phục vụ đứng cạnh cửa nở nụ cười có lệ, nhìn cách ăn mặc thô kệch của mấy người bọn họ, không đợi người đàn ông nói xong đã gật đầu giơ tay ra, ý bảo bọn họ trực tiếp đi vào trong.
Người đàn ông đang hỏi chuyện nói cảm ơn rồi cùng mấy người phía sau đi qua đám người chật chội đến khu vực ghế dài. Lúc này, ghế dài đã kín chỗ, cũng có nhiều khách ngồi ghép bàn với nhau. Cũng may vận khí bọn họ không tệ, vừa lúc có một bàn...