Phồn Hoa Tựa Gấm
2026-01-26 07:46:48
Mới sớm ra mà trước cửa nhà ông đốc-tờ Tẹt đã nháo nhào tiếng gọi của một người con gái.
"Ông đốc-tờ ơi, ông đốc-tờ. Con là Yến Lan con ông tư Hên nè đốc-tờ ơi!"
Đâu chừng vài tiếng như vậy, mà cô kêu không ngớt miệng. Chừng nào cái cổng rào tre chưa kêu "cót két" thì cô không thôi.
Từ trong nhà, có một người đàn bà chừng bốn mấy, bước lẹ ra ngoài, tay vừa đi vừa búi nhúm tóc xuề xòa phía sau.
"Ra đây, ra đây. Hỡi ơi, đờn bà con gái gì mà sớm hôm kêu thất thanh vậy. Một tiếng là tôi chạy ra ngay." - Bà ta búi xong cái tóc lại rề rà chỉnh lại cái áo bị kéo cao sau đó mới mở cái cửa rào - "Cô Út tìm ông đốc-tờ mần chi? Ông ấy đang có khách, thủng thẳng trưa trưa cô hẵng lại."
"Dạ, thím Năm, tía con đang ho lung lắm, thím dùm ơn nói ông đốc-tờ một tiếng, qua xem tía con một cái rồi về liền nghen thím."
Bà vợ lớn nhà ông đốc-tờ - bà Năm Ga. Hai vợ chồng tên ghép lại là thấy đã giàu, bởi vậy cơ ngơi cũng coi như dân có tiền ở cái xứ Kiến Văn* này. B...