Chuyến Tàu Cuối

Chuyến Tàu Cuối

2026-01-26 07:46:48

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu. Lúc mở mắt ra, vẫn thấy trên sàn nhà là những mảnh thủy tinh vỡ từ cốc nước hồi sáng… Nắng chiều tà khẽ lách qua khe cửa gỗ khép hờ, chảy vài giọt lên mấy cuốn sách cũ trên giá, ánh lên lớp bụi mịt mờ.

Tôi chớp mắt.

Trong võng mạc phủ lên một lớp màu đỏ tinh mịn. Đôi mắt này sắp hết hạn sử dụng rồi. Bác sĩ đã nói với chúng tôi như vậy. Sau khi đưa cho bố và mẹ kết quả kiểm tra của tôi. Vào ngày hôm qua.

Tôi đã nhốt mình trong phòng 1 ngày rồi... Không có đôi mắt...

Sau này tôi sẽ sống thế nào đây?

Ý nghĩ ập tới, khiến lòng bàn tay không hẹn mà trở nên lạnh ngắt.

Tôi nghiêng đầu cho nỗi buồn chảy ra như dòng suối nhỏ, dọc theo thái dương mà lặn vào mái tóc đen bóng.

Tôi không muốn để nỗi buồn chảy ra thêm nữa. Vậy nên quyết định xỏ giày, bước ra ngoài, đi vào con lãng đãng nắng chiều, đi về hướng có âm thanh của biển.

Nhà tôi nằm ở cuối một con ngõ nhỏ. Con ngõ nhỏ xíu thôi, nhưng xinh đẹp vô cùn...

Danh sách chương:

Thể Loại