Nhìn Lên - Thủy Mật Đào Vị
2026-01-26 07:46:48
Editor: Olwen_5
Kỳ thành vào giữa mùa hè.
Mặt trời chói chang trên cao, Thời Lục xách theo vali hành lý cùng đàn cello mới, vừa đi vài bước ra sân bay, đột nhiên không hề cảm thấy có dấu hiệu ngầm nào đang nổi lên.
Bạn cô không nói rõ chỗ nào. Thời Lục chỉ có thể đứng ở ngoài cửa, nương theo phía trên, chờ bạn cô tới đón.
Cô mặc một chiếc váy hai dây mỏng, thân hình lả lướt tinh tế, lõa lồ bên ngoài là da thịt trắng nõn.
Lúc này, di động bỗng nhiên vang lên.
Thời Lục tùy ý xõa tóc đen xoăn dài xuống, vội vàng nghe điện thoại.
Điện thoại bên kia truyền đến âm thanh hoạt nháo "Cậu tìm chỗ nào đó ngồi chờ, tớ lập tức tới ngay".
Thời Lục từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng lười biếng "Ừ".
Cô mới trải qua hơn hai giờ bay, vốn dĩ rất mệt mỏi, lại bị dính nước mưa, đột nhiên cảm thấy bực bội trong lòng, ở chỗ này đạp xuống vài cái, gót giày tinh tế không nhẹ không nặng nện ở trên mặt gạch, tiếng va đập giữa gót giày và nền gạch vang...