Ngược Tuyết, Tầm Duyên

Ngược Tuyết, Tầm Duyên

2026-01-26 07:46:48

Năm thứ năm sau khi định thân, gió rét xuyên qua rèm, làm ngọn lửa trong lò sưởi trên thuyền bừng lên mạnh mẽ.

Gió tuyết rít gào, Vệ Tuân ngồi trong lầu các bên hồ thưởng tuyết.

Ta che ô, từng bước tìm đến đó.

"Vệ huynh đã định thân năm năm, khi nào mới chịu làm tân lang đây?"

Gió cuốn tung một góc rèm, ta nhìn thấy Vệ Tuân cau mày, thần sắc mệt mỏi.

Hắn cười nhẹ, giọng nói đầy khinh miệt:

"Một kẻ què, cưới hay không thì có gì quan trọng."

Bàn tay đang định vén rèm của ta khựng lại giữa không trung.

Tuyết vụn bay lùa vào mắt, mang theo cảm giác nhói đau. Ta chậm rãi chớp mắt một lần.

Bằng hữu của hắn cười nói:

"Khắp kinh thành đều biết, nàng vì cứu huynh mà què một chân. Huynh chớ phụ lòng nàng."

Chén rượu bị hắn hờ hững đặt mạnh xuống bàn, rượu sóng sánh đổ ra một vệt nhỏ.

Vệ Tuân nhạt nhẽo liếc nhìn người kia, giọng lạnh như băng:

"Lúc đầu 'vô tình' cứu ta, rồi lan truyền khắp kinh thành để bức...

Danh sách chương:

Thể Loại