Ngày Anh Trưởng Thành
2026-01-26 07:46:48
Tôi tỉnh dậy khi ánh nắng đầu tiên của ngày vừa xuyên qua khe hở của bức màn. Đầu tôi đau như búa bổ, nếu tôi nhớ không lầm thì tôi vốn chẳng có bệnh đau đầu hay đau vai gáy gì cả.
Theo thói quen, tôi đưa tay mò mẫm sang bên cạnh để tìm chiếc điện thoại lẫn lộn trong gối chăn. Thế nhưng, vừa cử động thì cái cảm giác đau đớn bỗng dưng lây lan khắp toàn thân, nào là vai, eo, thậm chí còn đau xuống nơi đó nữa.
Tôi nhớ mình đâu có đi đánh lộn, đêm qua, tôi chỉ dọn dẹp bữa tiệc nhỏ của cậu chủ nhà và đi ngủ muộn chút thôi mà nhỉ? Lẽ nào tôi đã già rồi? Lẽ nào tôi bị lão hóa sớm, mới gần hai mươi bốn tuổi mà đã sắp rụng que rụng cọng rồi sao? Rồi sao mà lấy chồng? Sao mà sinh con đây?
Trong lúc định xuýt xoa vài tiếng cho cơn đau giảm bớt thì tiếng thở đều đều trên đỉnh đầu khiến cho cổ họng tôi cứng lại. Phải mất tầm bảy giây, tôi mới có thể ngước mặt lên nhìn để xem âm thanh ấy phát ra từ đâu.
Ôi mẹ ơi! Đó là tiếng thở của cậu chủ tôi. Anh vẫn còn đang nhắm mắt,...
-
Tình trạng
-
Thể loại