Nuôi Tôi Đi, Tôi Rất Ngọt
2026-01-26 07:46:48
Đầu xuân ở thành phố phương bắc, gió lạnh kết hợp với mưa phùn tạo thành một vũ khí, quét qua làm rát da mặt.
Trên một ngọn đồi cằn cỗi ở ngoại ô thành phố, cỏ dại mọc um tùm đầy sức sống, cao đến nửa người, chen chúc chập trùng lên xuống trên gò núi nhỏ, ẩn hiện trong đó một vài ngôi mộ đất không đáng chú ý, không nhìn kỹ cơ hồ không thấy được.
Có một bóng dáng lọm khọm ngồi xổm trước một tấm bia đá, đang cúi đầu ngồi thiền thầm thì gì đó, trên người chỉ mặc một chiếc áo khoác cũ màu xám bị giặt đến mòn vải,trông rất đơn bạc. Rõ ràng ông còn chưa tới tuổi bảy mươi, mà tóc tai đã bạc phơ.
Tất Phàm Trần mới vừa về phía bắc thành phố đã bị sư phụ gọi tới đây, giờ khắc này sư phụ không cho cậu tiến lên, cậu lại một thân một mình đứng che dù, như một pho tượng đen thẳng tắp đứng trong gió.
Cậu là đứa trẻ được sư phụ nhặt về. Mười năm trước một cơn bão bệnh đã làm cho cậu mất đi kí ức lúc trước, cậu chỉ nhớ rằng mình được sư phụ nhận nuôi cùng với mấy...