Sarah
2026-01-26 07:46:48
Editor: Mờ Mờ
Cánh cửa ấy mở ra trước mặt Lâm Thù, anh nhìn thấy đèn đuốc rực rỡ xa hoa chiếu sáng toàn bộ sảnh lớn trống trải, thảm trải sàn màu đỏ tươi kéo dài một đường từ chân anh tới bậc thang ngoài mấy chục mét. Anh bò lên từng tầng, lúc đến trước ngai vàng lại giống như một chương nhạc bị ngắt ngang, véo von rồi im bặt.
Sau đó anh nhìn thấy báu vật quan trọng nhất của đất nước này, bọn họ gọi là — “hoàng đế”.
Hoàng đế của bọn họ ngồi trên đệm ngai vàng, một tay chống bên má, khuỷu tay gối lên tay vịn của ghế, đôi chân tùy ý bắt chéo, mái tóc vàng óng rũ xuống ghế ngồi, rồi lại từ ghế ngồi chảy xuôi xuống dưới. Hắn mở đôi mắt màu đỏ tươi nhìn về phía người tới, khóe miệng còn nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy nhìn có vẻ vô cùng nguy hiểm, ánh lên niềm vui của kẻ đi săn khi đối mặt với con mồi.
Lâm Thù nghĩ, bọn họ chắc chắn có ý định đẩy cái tên này lên sân khấu, nếu không hoàng đế của bọn họ sẽ không xinh đẹp như vậy.
Người đàn ông tiêu tốn 20% tài...
-
Tình trạng
-
Thể loại