Không Phục Thì Tới Làm Đi
2026-01-26 07:46:48
Thẩm Diệc Chu đang đứng bên quầy làm bài tập, đề toán kia còn chưa giải ra thì chợt nghe thấy tiếng chuông gió được treo trên cửa kín vang lên mấy hồi. Anh mặt không đổi nhìn xuống tay, 22:40
"Cậu sắp không vào được ký túc xá đó."
Âm thanh bước đi lắc lư sau lưng là tiếng chà sàn như thể không nhấc nổi gót chân, anh không cần ngước lên cũng biết đó là ai.
Quả nhiên giây tiếp theo giọng Ngu Cẩm Văn cất lên, cậu đặt mông ngồi lên chiếc ghế cao nhỏ trước mặt anh.
"Không vào được thì không vào! Cũng chẳng phải lần đầu bị ông bảo vệ kia mắng, không sao hết." Cậu thoáng cái nhào người tới bài tập của Thẩm Diệc Chu, ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi: "Chừng nào cậu tan làm?"
Bây giờ mắt Thẩm Diệc Chu mới nhìn cậu, nhìn thấy gương mặt được trưng ra tương đối "lừng lẫy" kia chỉ hơi ngẩn người một chút, trong giây lát liền khôi phục lại bình thường, dường như đã quá quen với bộ dạng thường xuyên có vết thương trên người cậu.
"Mười hai giờ." Thẩm Diệc Chu vốn kh...