Tinh Quân Như Nguyệt
2026-01-26 07:46:48
Một ngày trước khi thành thân, ta bỗng có khả năng đọc suy nghĩ của người khác.
Đêm tân hôn, vị phu quân giết người như ngóe của ta dùng một kiếm giải quyết thích khách, trong lòng lại nũng nịu: [AAA! Dọa chết người ta rồi! Khủng khiếp quá à! Ai đến ôm bé một cái đi mà!]
Kêu la oai oái khiến ta đau hết cả đầu.
Ta vốn định trốn vào một góc nhưng thực sự chịu không nổi tiếng ma kêu quỷ gào của Tống Tri Nhàn, đành mon men đến gần. Dưới ánh mắt u ám lạnh lùng của hắn, ta vươn tay ôm lấy vòng eo săn chắc.
[AAA! Tiểu tỷ tỷ thật chủ động! Ấm áp quá à! Mềm mại quá đi!]
[Thật muốn được chết trong vòng tay của tiểu tỷ tỷ!]
Trên đỉnh đầu lại truyền đến giọng nói lạnh lẽo, vô tình: “Cút.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, máu của thích khách văng trúng gương mặt trắng như tuyết. Dưới ánh nến chiếu rọi, gương mặt hắn một nửa lộ ra ánh sáng, một nửa ẩn trong bóng tối.
Giữa bóng tối và ánh sáng, anh tuấn đến kiệt xuất.
Nếu không phải trong lòng hắn...