Rẽ Ngang Gió Tuyết - Khí Ngô Câu

Rẽ Ngang Gió Tuyết - Khí Ngô Câu

2026-01-26 07:46:48

Kinh đô đã vào giữa đông, cả đêm qua tuyết rơi không ngớt, đến tận lúc trời sáng mới tạnh, tuyết trắng lớp lớp, nặng nề treo trên nhánh cây khô cằn xanh xám.

Lầu Phù Dung lúc ban mai không náo nhiệt như khi đêm về, bốn phía không một tiếng động, sợ làm phiền vị khách quý đang nghỉ ngơi, ngay cả người hầu nhỏ dậy sớm làm việc cũng rón rén từng bước.

Triệu Quân ngủ không ngon, trời vừa hửng sáng đã dậy, ngồi tựa trên đầu giường, nhìn sang người bên gối mà thất thần. Hắn hờ hững đưa tay nghịch làn tóc trải trên gối của người kia, từng lọn từng lọn mềm mại rũ rượi giữa những ngón tay, tựa như lông tơ của động vật nhỏ.

Triệu Quân nâng làn tóc ấy bên mũi, có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt vờn quanh.

Kẻ này trời sinh có một khuôn mặt đẹp, ngũ quan như ngọc khắc, vừa anh tuấn vừa nhã nhặn, trên người chỉ còn một kiện áo lót, tối qua bị Triệu Quân xé rách, lúc này tùy ý phủ lên người.

Cơ thể này, tối qua, đâu đâu cũng không tránh khỏi nụ hôn của Triệu Quân,...

Danh sách chương:

Thể Loại