Cô Dâu
2026-01-26 07:46:48
1
Tôi tìm Thẩm Nghiệp từ sáng đến đêm, để cho anh biết rằng tôi đã mang thai.
Không ngờ tới, anh ấy lại đem tới cho tôi một kinh hỉ ngay khi bắt máy.
Điện thoại vang lên tiếng thở của hai chúng tôi.
Thẩm Nghiệp phá vỡ sự im lặng trước: “Lát nữa tài xế sẽ về nhà đón em, em mau chuẩn bị đi”.
Hoá ra số máu này, muốn hiến thì hiến, không muốn thì thì vẫn phải hiến.
Tất cả ngọt ngào, yêu chiều trong quãng thời gian này bỗng trở thành bóng ma.
Khi tôi đến bệnh viện, Thẩm Nghiệp suy sụp ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, như người mất hồn.
Chỉ khi nhìn thấy tôi bước tới, đôi mắt đen láy của anh mới loé lên sự sống.
Anh sải bước đi qua, nắm chặt lấy cổ tay tôi:
“Bà xã…”
“Em không muốn hiến” Tôi bị Thẩm Nghiệp làm cho chao đảo, vô thức che lấy bụng dưới.
Sắc mặt Thẩm Nghiệp trầm xuống: “Ngoan…”
“Em có thai”
Tôi kìm lại cảm giác chua xót, tăng thêm trọng lượng của mình trên bàn cân.
Bàn tay Thẩm N...