Xăm Vào Tim, Khắc Vào Tâm
2026-01-26 07:46:48
Đường phố vắng lặng lúc về đêm, ánh đèn vàng hiu hắt khiến mọi thứ càng trở nên tẻ nhạt.
Hoán Hiểu Đan mặc một chiếc áo thun trơn, bên ngoài chỉ khoác thêm một chiếc áo sơ mi rộng, phía dưới mặc một chiếc quần thun dài, chân đi giày thể thao, bên vai phải đeo thêm một chiếc ba lô.
Thoáng nhìn qua, Hoán Hiểu Đan tựa như một sinh viên bình thường. Nhưng ngoại trừ có được độ tuổi hai mươi của sinh viên ra, cô thực chất chỉ là một phạm nhân mới ra tù.
Trong tay không tiền, không nhà không cửa, cũng không có nghề ngỗng nuôi thân, thế nên cả ngày dài kể từ lúc ra tù vào sáng sớm hôm nay, Hoán Hiểu Đan chỉ biết đi lang thang không xác định lối về.
Đã hai năm sống sau song sắt, sau khi tự do Hoán Hiểu Đan nhận ra xã hội đã thay đổi rất nhiều, bao gồm cả góc nhìn của một nạn nhân biến thành phạm nhân.
Năm mười bảy tuổi ấy, Hoán Hiểu Đan còn cả một tương lai chờ đợi phía trước.
Năm hai mươi tuổi của hiện tại, Hoán Hiểu Đan chỉ còn mỗi án tích đeo bám.