Giữa Tiếng Lòng Rung Động
2026-01-26 07:46:48
Ngụy Tư Triết đã quẹt chiếc bật lửa trong tay đến lần thứ ba nhưng vẫn chưa châm được điếu thuốc giữa môi lên.
Ngón cái vô thức day day thái dương, ánh mắt Ngụy Tư Triết xuyên qua kính chắn gió. Viện dưỡng lão lọt thỏm giữa rừng cây, hoa cỏ tốt tươi đua nở, cha anh Ngụy Kiều đang ngồi trên ghế dài phơi nắng, trông hết sức khoan khoái.
Tháng ba đầu xuân, hồ nước trong sân phản chiếu màu trời, mây mù và lá sen quấn quýt lấy nhau, đàn cá giữa hồ tung tăng bơi lội, quả là bức phong cảnh đẹp. Bên cạnh Ngụy Kiều là một cậu điều dưỡng viên, bị nhành liễu rủ trước cửa viện che khuất tầm nhìn nên Ngụy Tư Triết chỉ có thể nhìn thấy đôi tay thon dài sạch sẽ cầm một quyển sổ ghi chép; phỏng theo sắc mặt biểu cảm của cha mình, người nọ hẳn đang đọc cho ông nghe.
Ngụy Tư Kiều không thể quen thuộc quyển sổ này hơn nữa, là "Bản ghi chép trà xuân" do mẹ anh Ban Nguyệt viết.
Quan sát nửa phút, Ngụy Tư Triết hạ cửa kính xe, cất điếu thuốc bên môi về bao. Tâm trạng anh có phần...