Cô Giáo Khương, Cười Lên Đi!
2026-01-26 07:46:48
Trời vừa hửng sáng, tiếng chuông báo thức reo vang inh ỏi.
Nữ nhân trong chăn mở he hé mắt, đưa tay mò mẫm chiếc điện thoại đặt trên tủ cạnh giường.
Cô chẳng buồn nhìn qua một lần, thờ ơ tắt máy.
Hơn nửa giờ trôi qua, điện thoại tiếp tục vang lên. Nhưng lần này không phải tiếng chuông báo thức, mà là một cuộc gọi.
Cô khẽ nhíu mày, có chút không thoải mái. Bất đắc dĩ phải nhấc điện thoại lên, nghe xem đầu dây bên kia là kẻ nào lại cả gan dám phá giấc ngủ của mình.
"Diệp Ân! Em thức dậy chưa? Có phải quên mất hôm nay là ngày gì rồi không?!"
Giọng nói bên kia khá chát, khiến cô ngay lập tức mở căng mắt ra, chép chép môi vài cái rồi hỏi: "Hôm nay sao. . . ? Là ngày gì chứ?"
Cô không nhớ, đêm qua uống khá say, đến giờ đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Đầu dây bên kia gằn giọng xuống: "Chết tiệt! Em muốn chết sao? Chúng ta đã nhận tiền rồi, không thể vô trách nhiệm như thế này được!" Nhận tiền rồi? Vô trách nhiệm?
Diệp Ân há mồ...