Giấc Mộng Tây Châu
2026-01-26 07:46:48
Giữa tháng 12, Giang Thành đón trận tuyết rơi đầu tiên.
Trời nhá nhem tối, mặt đường phủ đầy tuyết bị bánh xe nghiến qua vô số lần, đã biến từ màu trắng tinh thuần khiết sang màu nâu nhơ nhớp, bẩn thỉu.
Bên lề đường, ngay trước cổng soát vé vào một hộp đêm sang trọng, những người đi qua đường đang dồn hết sự chú ý vào một người phụ nữ trung niên cùng với những câu chửi rủa cực kỳ chối tai.
“Mày xuống đây ngay cho tao!”
“Cái đồ sao chổi chết tiệt, đều tại mày cả, nếu không tại mày thì cậu mày cũng đâu bị mất việc, rồi còn bị người ta nhắm vào, đi đến đâu cũng bị từ chối.”
“Mày xuống đây, xem tao có đánh chết mày không!”
Ở đầu giây bên kia, giọng một cô gái vang lên: “Mợ, cháu đang đi xã giao.”
“Ối trời ơi là trời, mọi người mau đến mà xem này, cái đồ vong ơn phụ nghĩa này bỏ mặc cậu mợ mình…”
Cô gái tắt máy, thở dài đứng lên, vừa định đẩy cửa nhà vệ sinh thì nghe thấy ba chữ “Cố Tây Châu”. Thế là, bàn tay đang chạm trên mặt cửa rụt...
-
Tình trạng
-
Thể loại