U Lâm
2026-01-26 07:46:48
Edit: Small
Buổi tối ngày đó, giống như mọi lần, sau một buổi tăng ca thật dài, tôi một mình đi trên con đường về nhà.
Khi đi qua công viên bỏ hoang quen thuộc kia, tôi tận mắt nhìn thấy một người đàn ông dùng một con dao găm sắc bén đâm vào cổ một người đàn ông khác.
Nơi đây dân cư thưa thớt này ban ngày có rất ít có người đi qua. Nhưng bởi vì đây là con đường tắt về nhà nên tôi thường xuyên đi. Bởi thế mà ba mẹ đã nói tôi rất nhiều lần, tận tình khuyên bảo cảnh báo tôi rằng ban đêm đi một mình trên con đường này không an toàn.
Con người luôn là như vậy, chưa biết nên chưa sợ, ôm tâm lý may mắn cho rằng tai họa tuyệt đối sẽ không xảy ra trên người mình.
Sẽ không xui xẻo như vậy đâu nhỉ?
Sao có thể đến lượt tôi chứ?
Chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không sao cả.
Nhưng những biến đổi lớn của cuộc sống luôn là lặng yên không tiếng động mà đến, khiến người ta không hề phòng bị mà rơi vào vực sâu.
Một giây trước vừa mới gửi tin...
-
Tình trạng
-
Thể loại