Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ
2026-01-26 07:46:48
Ngày xuân như gấm,sắc cây xanh mượt, phía sau ngọn núi, dọc theo dòng sông, hoa dại nở đầy rực rỡ. Giữa đám cỏ xanh là một thân cây cao vút tận trời, cành lá xumxuê, “con cháu” đầy đàn tựa như cái ô che nắng, tuy mang hơi thở cổ kính nhưng cành lá lại xanh tươi như mới.
Trên sườn núi, một đámthiếu niên lớn nhỏ đều có đang đẩy một cậu bé tuổi còn nhỏ, một ngườicòn hùng hùng hổ hổ trào phúng: “ Đừng tưởng rằng có tên trong gia phảhọ Trình thì sẽ là người của Trình gia. Chỉ là được bá phụ nhặt từ trênđường về mà thôi, ngươi có tư cách gì so tài với Diệu đệ? Nói cho ngươibiết, về sau cẩn thận một chút cho ta, nếu không ta gặp ngươi một lầnđánh một lần!”
Đứa bé kia ước chừng mới chỉ năm sáu tuổi, đầu tóc bị đẩy nên rối tung, quần áo cũng dính đầy bụi bặm, cậu ngồi dưới đất,không nói lời nào.
Không biết là ai đẩy mạnh một cái, thân thểcậu bé ngửa ra sau, trực tiếp lăn xuống sườn núi, ngất đi dưới gốc cây,không bò dậy nổi.
Vài tên thiếu niên kia bị dọa cho hết hồn,...
-
Tình trạng
-
Thể loại