Chính Tôi Là Kẻ Phản Diện
2026-01-26 07:46:48
"Xin các người, làm ơn tha cho tôi"
Một đám người mặc áo cảnh sát xanh đậm kéo Cẩn Huyên như một con rối rách, gương mặt sũng nước mắt và bùn đất. Tiếng khóc lóc thảm thiết vang lên, lời cầu xin đứt quãng chẳng khác nào tiếng chuột cống kêu trong đêm mưa.
"Làm ơn... tha cho tôi... tôi không biết gì hết!"
Những giọng điệu tuyệt vọng đó, tôi từng nghĩ sẽ khiến lòng mình dao động, nhưng hóa ra chỉ làm tôi thêm khinh bỉ. Đứng từ xa, tôi khoanh tay quan sát, đôi mắt lạnh tanh như mặt nước mùa đông.
Tôi bước lại gần cậu, ánh sáng từ ngọn đèn đường nhạt nhòa dường như bị hút cạn bởi bóng tối đang cuốn quanh tôi. Từng bước chân vang lên lạnh lẽo, sắc bén như những nhát dao cứa vào không gian tĩnh mịch. Bạn thân tôi ngồi bệt trước cổng tù, đôi vai gầy run rẩy, nhưng ánh mắt lại ngẩng lên chạm phải cái nhìn sắc lạnh của tôi. Tôi không nói, chỉ đứng đó, sự hiện diện của tôi đủ để bóp nghẹt bầu không khí.
Cẩn Huyên nhìn tôi với vẻ mặt sợ hãi, hệt như con cừu non...