[BHTT] Định Mệnh
2026-01-26 07:46:48
Tại nơi nông thôn hẻo lánh đâu đó ở ngoại ô, nơi đầy ấp cánh đồng lúa bát ngát, toả hương ập thẳng đến mũi, hương thơm của lúa thật dịu dàng và quen thuộc làm sao.
Trong một ngôi nhà cũ kỹ qua nhiều chục năm cuối thôn, một người đàn ông trung niên ngồi trên mép giường, cặm cụi đưa từng thìa cháo vào miệng của một cụ bà đang nằm trên giường.
Cụ bà gầy gò, ốm yếu, gương mặt già nua, hiền từ nhìn người trung niên đang lo lắng trước mặt. Anh ta đặt cụ bà tựa vào tường, "Bà từ từ thôi, ăn xong bát này thì nhớ uống thuốc, nghỉ ngơi!" Tay cầm bát cháo cùng túi thuốc nhỏ trên tay.
Cụ bà khẽ gật đầu mĩm cười "Ta biết rồi, con cứ nhắc mãi".
"Không nhắc liệu bà có nhớ hay không? Bà biết là sức khoẻ của bà như thế nào mà, phận làm cháu trai trưởng thì buộc cháu phải chăm sóc bà, bà cứ như thế thì sức khoẻ đâu mà đón chú hai về?" Trần Thanh Tân tỏ vẻ không hài lòng, nhìn người bà đang mĩm cười, có vẻ như bà không chịu nghiêm túc với anh thì phải.
Thanh Tân lắc đầu...