Không Yêu, Chẳng Còn Lưu Luyến
2026-01-26 07:46:48
Người đàn ông đứng ngược sóng nhìn ra khoảng trời sáng rực ánh bình minh. Biển mênh mông thoáng đạt, cơn gió mai khẽ lướt lùa mái tóc nâu phủ lòa xòa xuống vầng trán rộng.
Trước làn nước xanh rải đầy nắng mới, trong đôi mắt anh dường như lung linh một bóng hình. Anh đứng bất động.
...”Duy! Bao giờ chúng mình cưới nhau?” Cô gái ẩn cơ thể trắng ngà vào làn nước, ngước gương mặt đầy bọt sóng nhìn người đàn ông cao lớn đứng chắn trước mặt mình.
Đôi môi Duy khẽ dướn lên. Anh khom người đưa tay vén mớ tóc phủ gương mặt nhỏ tinh xảo, dịu dàng nói: “Bao giờ em đủ lớn!”
Cô gái phụng phịu: “Em đã mười tám rồi!”
Anh yêu chiều véo vào chóp mũi nhỏ: “Mười tám còn bé lắm. Đợi anh nuôi em lớn thêm chút nữa. Còn bây giờ về thôi! Lạnh rồi!”
Cô gái lắc lắc đầu: “Em tắm còn chưa đủ!”
Trái tim rộng lớn của anh quen nuông chiều. Chỉ cần là ý người yêu muốn anh đều thuận theo.
Đang giữa mùa đông biển động. Một con sóng bạc đầu bất ngờ ập vào rồi cuốn p...