Tác Gia Tiên Sinh Của Tôi
2026-01-26 07:46:48
Giờ phút này, Diệp Sanh đang ngồi trên máy bay đi Vienna, nếu có từ ngữ nào có thể diễn tả tâm trạng của cô lúc này, thì đó chính là đứng ngồi không yên.
Đầu ngón tay của người bên phải cô đang gõ nhanh trên bàn phím, phát ra âm thanh tách tách.
Mỗi một cái gõ xuống, da đầu của Diệp Sanh đều căng ra.
Đôi mắt của người đàn ông dưới cặp kính gọng mỏng dán chặt vào màn hình máy tính, cẩn thận tỉ mỉ, đôi môi gợi cảm hơi mím lại, hai cúc trên chiếc áo sơ mi tùy ý cởi ra, ống tay áo được xắn lên hai lần.
Phía bên tay trái của anh có đặt cốc cà phê, chỉ cần duỗi tay ra là có thể lấy được. Lâu lâu, anh lại cầm cốc cà phê đưa lên miệng nhấp một ngụm, tay phải vẫn gõ bàn phím không ngừng.
Diệp Sanh liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người đàn ông vài lần.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Diệp Sanh không muốn tám tiếng đồng hồ tiếp theo phải ngồi ở đây khúm na khúm núm như một học sinh tiểu học. Đây cũng chính là nơi xa hoa nhất trên chiếc máy bay này...