Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm
2026-01-26 07:46:48
Đông Thành cuối tháng Mười Hai đang là mùa đông khắc nghiệt, gió lớn dữ dội kèm tuyết rơi dày đặc.
Gió lạnh làm mấy nhành cây ngoài cửa sổ phát ra tiếng xào xạc, Nguyễn Nam Tô lắng nghe cả đêm, chỉ cảm thấy lỗ tai đau nhức.
Khi nắng ban mai chiếu vào phòng ngủ, cô choàng tỉnh dậy sâu giấc ngủ sâu, cau mày xốc chăn trên người lên.
Đúng lúc này, dì Đồng bảo mẫu gõ cửa phòng: “Cô chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.”
“Được, lát nữa tôi sẽ xuống.”
Bởi vì vừa mới tỉnh dậy nên giọng nói của cô có hơi khàn.
Nguyễn Nam Tô xuống giường, cũng không đi ra ngoài ngay mà giẫm chân trần đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trên người cô là bộ đồ ngủ rộng thùng thình, mái tóc dài đen nhánh tùy ý tản ra trên đầu vai, vẻ ngoài rõ ràng không hề qua chỉnh sửa nhưng lại có một gương mặt được tạo hóa ưu ái.
Cho dù để mặt mộc thì cũng đẹp không tỳ vết.
Nguyễn Nam Tô híp mắt nhìn chỗ đậu xe dưới lầu, phát hiện chỗ đó trống trơn.
Chu Thần Diệp k...