Chốn Về Là Em
2026-01-26 07:46:48
Hôm ấy là một ngày trời mưa tầm tã, không khí sặc mùi ẩm ướt cùng với bầu trời âm u nhuộm đẫm nỗi buồn như thể thế giới này chẳng hề tồn tại thứ gọi là hi vọng, đường về nhà sao trở nên não nề đến thế, mà đó có còn là nhà không? Có còn là nơi mà cô có thể trở về sau bao mỏi mệt phiền muộn mang tên tuổi trưởng thành không?
Đáp án thật quá đau lòng, như một tinh cầu chết đã bị Chúa Trời từ bỏ, trên đời thật sự không tồn tại hai chữ hi vọng.. tương lai thật quá xa vời, mà em thì đã đi thật rồi.
Trong cái ngày mà ông trời còn đang khóc than như thế, có người nhận được tin một người đã đi đến nơi nào đó thật xa, đi mãi.. đi mãi không về.
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài khung cửa, loa điện thoại bên tai truyền đến chỉ là những thanh âm than khóc vỡ vụn: "Hoài à, Lam.. mất rồi, cậu ấy mất rồi.."
Hoài không hiểu, cũng không biết bằng cách nào mà cô có thể đến bệnh viện một cách bình tĩnh không nôn nóng, không vội vàng như hiện giờ, có thể đây chỉ là một trò đùa, một sự...