Ngày Xa Lạ, Đêm Mặn Nồng
2026-01-26 07:46:48
“Buổi tối tôi có một bữa tiệc không thể từ chối, có lẽ đến khuya mới xong việc, em có ngại không?”
Chiều thứ sáu, Lâm Vụ vừa bàn chuyện với khách hàng xong thì nhìn thấy tin nhắn được gửi tới từ hai tiếng trước này. Cô cụp mắt, trầm tư mấy giây rồi hồi âm: “Nếu quá 10 giờ đêm thì thôi.”
Vừa gửi tin nhắn, người ở bên kia im lặng suốt nửa phút mới nhắn lại: “Hay là ngày mai?”
Lâm Vụ nhướng mắt, không cảm xúc gõ nhẹ trên màn hình: “Để đó tính sau.”
Lâm Vụ không quan tâm tới người ở bên kia nữa, chỉ đặt điện thoại xuống rồi xoa bóp vai gáy đau nhức. Sau khi ăn bữa trưa, cô cứ ngồi trên bàn làm việc mãi không rời bước, chỉ trừ lúc đi vệ sinh.
Thư giãn hoạt động gân cốt xong, Lâm Vụ cảm thấy cơ thể thoải mái hơn nhiều. Cô trầm ngâm một lát, sau đó thấy cốc cà phê đã hết sạch, cô bèn đứng dậy bưng cốc đi đến phòng trà nước bên ngoài.
Chưa đi đến cửa phòng trà nước, Lâm Vụ đã nghe thấy các đồng nghiệp vừa nghỉ ngơi vừa uống trà chiều đang trò chuyệ...