Mộng Vô Tận

Mộng Vô Tận

2026-01-26 07:46:48

Ngôi nhà nhỏ ba tầng, được bao phủ bởi tán cây đa cao, cho dù đang ở thời điểm mùa hè nóng bức nhất nhưng ở đây lại vô cùng mát mẻ.

Đây là lần đầu tiên Phương Chu đến gia đình mới của mẹ mình.

“Phương Chu, con tới rồi.” Từ xa nhìn thấy bóng dáng gầy yếu của thiếu niên, Chu Tuyết Lai ôm con gái đi ra đón, vui vẻ nhìn con trai: “Nửa năm không gặp, con cao hơn nhiều rồi đó.”

Chu Tuyết Lai thấy mặt cậu lấm tấm mồ hôi vì nắng, bà sờ túi nhưng không có khăn giấy, cụp mắt xuống thì thấy cổ con gái mình có quấn một chiếc khăn tay, bà liền cởi chiếc khăn đó xuống lau mồ hôi trên mặt Phương Chu.

“Chờ đã, mẹ…” Phương Chu bị động tác lau mồ hôi của mẹ mình làm cả kinh, đang định nói mình có khăn giấy, vừa ngẳng đầu lên liền bắt gặp đôi mắt to tròn đen láy của cô bé.

Cô bé mới ba tuổi này rất mũm mĩm và vô cùng dễ thương, mái tóc ngắn hơi quăn, khuôn mặt tinh xảo như búp bê Tây Dương, hơn nữa còn được bố mẹ chải chuốt cẩn thận, mặc một chiếc váy bông màu xanh...

Danh sách chương:

Thể Loại