Giang Đường Dã Đã Thấy Xuân Sắc Như Thế
2026-01-26 07:46:48
Ngày hè, đã qua 12 giờ trưa.
Hàng cây bên ngoài ngả nghiêng mình ca hát. Hát vang khúc ca phiền người nghe.
Lá cây bị nắng chiếu héo khô, hai dọc lá cuộn vào trong, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.
Trên bàn nhỏ, chiếc radio cổ đang phát tin tức và những bản nhạc nhẹ. ”Tách tách”
Bọt nước men theo lọn tóc đen nhánh rơi xuống mặt đất.
Thiếu nữ vừa mới tắm xong, nằm trên ghế mây nghỉ ngơi, mặc mỗi áo lót với quần đùi, tay chân thon nhỏ, làn da trắng nõn.
Ánh mặt trời chiếu xuống phủ lên vạn vật một vầng ánh sáng mỏng lại thổi thêm chút hương vị mơ màng.
Không sấy tóc, để nguyên mái tóc ướt nhẹp nằm đó, nàng nghiêng đầu, ngủ thiếp đi.
Trong mơ, cảnh tượng cũ lại xuất hiện.
『Thiếu niên lê dép lê, mắt cá chân dưới ánh mặt trời phản quang, âm thanh lười biếng hệt như chưa tỉnh ngủ, lúc cười rộ lên lại cực kỳ hút mắt.
“Không phải chỉ nuôi một đứa bé thôi sao, chuyện có bao lớn, nhìn xem đứa nhỏ khóc kìa, mặt sưng phù giốn...