Xuyên Hồi Cổ Đại Chủng Bao Tử
2026-01-26 07:46:48
Tháng Chạp rét đậm, trời lại mới đổ một trận mưa tuyết, thôn xóm lạnh đến tê người.
Xa xa đằng chân trời, trời chiều đã bị gió bấc cuốn quanh không còn lấy một bóng người, những tiểu dân ai có thể về nhà thì đều vội vàng rảo chân về, đóng chặt cửa nẻo góp nhặt nốt hơi ấm ít ỏi còn sót lại.
Tô Hoài vừa bước ra sân đã bị một cơn gió đông quất đến rùng mình, rụt tay vào tay áo, theo sau là một hán tử chất phác, miệng cười treo tận mang tai, nhiệt tình vỗ vỗ vai Tô Hoài.
“Tô đại phu! Cảm ơn nhiều nhé! Tết nhất đến nơi nên sản sao sao đều về quê thăm người nhà hết cả. Ngươi coi, a sao nhà ta sinh nở cũng chả biết chọn thời điểm gì cả, làm phiền ngươi quá!” – mắng hai câu nhưng trên mặt lại hớn ha hớn hở, hán tử nhét một túi trứng gà đào vào lòng Tô Hoài, sau đó xách ra thêm đôi con gà sống với một thủ lợn, “Tô đại phu, nhà nghèo không có gì quý giá, có mấy thứ này ngươi cầm về ăn! Đừng nghĩ chúng ta keo kẹt đấy!”
Thôn Thạch Hà vốn không phải là một thôn lớn, tài...
-
Tình trạng
-
Thể loại