Thức Giả

Thức Giả

2026-01-26 07:46:48

Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?

Thần trí tôi mơ hồ. Cả người tôi tê dại. Tôi cố mở mắt nhưng không thể. Bên tai tôi cứ vang vọng một âm thanh hỗn độn “Khả Di, Khả Di! Ở lại đây với mình đi!”. Lại có tiếng khóc. Ai khóc? Tại sao lại khóc lớn như vậy? Lòng tôi rối bời, hoang mang tột độ. Có ai đó đang nắm bàn tay tôi, ai đó đang lay người tôi. Có cái gì mằn mặn cứ rơi xuống mặt tôi. Nước biển hay là nước mắt? Trời ơi, điều gì đang xảy ra với tôi vậy? Tôi cố định thần, từ từ...từ từ thôi tôi ơi!

Một cảm giác bồng bềnh như đang lơ lửng trong dòng nước, tôi không tài nào thở được. Một cơn đau như xé ruột gan khiến cơ thể tôi vụn vỡ. Tôi vùng vẫy, cố sức thoát ra cái cảm giác ghê rợn, khủng khiếp ấy. Cố lên, cố nữa... và rồi tôi bừng tỉnh, mở mắt ra.

- Khả Di sống lại rồi! Bác sĩ, bác sĩ!

Tiếng gào thét vang lên. Ồn quá! Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. Dây nhợ quanh người tôi, máy xung điện, máy đo nhịp tim... Bệnh viện sao? Những khuôn mặt vừa vui, vừa ràn rụa nước mắt...

Danh sách chương:

Thể Loại