An Na
2026-01-26 07:46:48
Tiếng mưa ngoài cửa sổ tuôn rơi khiến cho buổi sáng nay lại càng mịt mù và ảm đạm hơn.
An Na rúc cả người vào trong chăn bông, thả mình chìm đắm trong sự tĩnh lặng và cô đơn do cơn mưa mang lại.
Đây là một buổi sáng bình thường như mọi khi.
Mẹ của An Na – bà Trần nhẹ nhàng gõ cửa và một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
"An Na, nếu con còn không dậy sẽ bị muộn đấy."
"Con biết rồi, mẹ."
Giọng nói bị bóp nghẹt trong chăn bông và bị ngăn cách đi bởi một cánh cửa gỗ lại càng nhỏ hơn. Trước khi bà Trần gọi lần hai, An Na đột ngột ngồi dậy: "Con dậy rồi!"
"Nhanh lên!"
Sau đó, An Na ngã ngửa trên giường, lòng đầy kháng cự và lười biếng.
Không muốn đi học.
Cô thực sự muốn ngủ nướng.
Cô vội vàng rửa mặt, đưa tay quét một đống sách vở lộn xộn trên bàn vào cặp sách rồi chạy xuống cầu thang như một cơn gió.
Ở bàn ăn dưới lầu, An Kỳ - chị gái của An Na đang ngồi thẳng lưng, ưu nhã dùng bữa sáng của mình, như...