Thanh Liễu Ngọc Tư
2026-01-26 07:46:48
1
Trăng trên đầu cành, vào canh ba.
Thế tử gia đứng lên, ta cố gắng chống lại cơn buồn ngủ để hầu hạ hắn mặc quần áo.
Gió tây thổi đập vào cửa sổ, ánh nến trong phòng lay động nhẹ, lập loè chiếu vào trên mặt hắn, khuôn mặt đẹp đẽ, đôi mắt sáng trong, ánh mắt sâu thẳm.
Khi đang chỉnh lại vạt áo, đầu ngón tay không thể tránh khỏi việc chạm vào cơ ngực rắn chắc và lạnh lẽo của hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, ta nhìn hắn với vẻ yêu kiều nũng nịu.
Khóe miệng hắn hiện lên ý cười nghiền ngẫm, giống như đang trêu đùa một con vật nhỏ, nhéo nhéo sau cổ ta…
“Ngoan, đợi muộn một chút, gia lại qua đây.”
Thế tử đi rồi, nha hoàn A Thải canh giữ ở ngoài cửa đi vào, hỏi ta có muốn để đèn đợi công tử không.
Ta lắc đầu, vì thế nàng ta cắt bấc nến rồi rời đi.
Trong phòng tối sầm lại, ngoài cửa sổ bóng cây lay động. Ta biết, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì đêm nay hắn sẽ chết.
Ngồi ngắm trăng bên cửa sổ, tóc dài thướt tha, lớp vải mỏng...