Đừng Nói Rằng Phiêu Bạt Đã Lâu
2026-01-26 07:46:48
Thiệu Chu chặn kiệu hoa của ta lại.
Tuyết rơi lúc chiều tà, trời đất mù mịt, hắn dùng chuôi kiếm nâng cằm ta lên: "Muốn gả đi rồi à?"
Nhìn đôi lông mày cau lại vì giận dữ của hắn, ta suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không hẳn. Được khiêng vào cửa sau làm thiếp, là ta trèo cao, không phải gả đi."
Ánh đèn lồng trong tay nha hoàn chiếu rọi lên quan phục trên người Thiệu Chu.
Bộ y phục bằng gấm vân cẩm màu xanh khói, được thêu chỉ vàng hình long ngư, chính là trang phục của Vô Lượng Vệ đang thao túng triều đình.
Hắn cau mày, trách cứ ta: "Hạ Bảo Lương, ta đã bảo nàng chờ ta, sao nàng lại nóng vội đến thế?"
Ta bấm đốt ngón tay tính toán: "Đã bốn năm rưỡi rồi. Ta đã biết chữ, biết cưỡi ngựa..."
Tay ta lướt nhẹ trên vỏ kiếm lạnh lẽo, tiến sát đến trước mặt hắn: "Thiệu đại nhân, ngài có biết 'Thấu kiếm môn kĩ' là gì không? Đao kiếm tạo thành một cánh cửa, lưỡi sắc hướng vào trong, người cưỡi ngựa phi nhanh xuyên qua mà người ngựa đều không hề hấn g...
-
Tình trạng
-
Thể loại