Ra Đi Bằng Cái Chết
2026-01-26 07:46:48
Sáng mùa đông sương mù mờ mịt, xung quanh thành phố thỉnh thoảng lại hiện lên mấy làn khói trắng, rất dễ trông thấy, giống hệt như những vận động viên đang đua nhau chạy dẫn đầu để về đích, đứng trên một toà cao ốc nào đó nằm trong trung tâm thành phố là một người thanh niên, mặt cậu ta rất trắng, trắng tới độ gần như là trong suốt, tựa như tuyết trên mặt đất, vừa trắng vừa lạnh vừa mỏng manh, chạm vào là tan.
Người thanh niên nhìn về phía xa xa, vẻ mặt cậu tựa nước đọng, nhưng ánh mắt lại tản ra một sự cố chấp nóng bỏng, như đang làm một nghi thức trang trọng với ai hay với vật gì đó.
“Đi đây.”
Người thanh niên chậm rãi nhả ra hai từ, tiếp đó cậu nhắm mắt tiến lên trước một bước nhỏ, và rồi chỉ trong nháy mắt bóng dáng cậu biến mất nơi mái nhà.
Một tiếng động thật lớn vang lên giữa buổi sáng yên tĩnh, âm thanh ngắn ngủi kéo dài một giây rồi lặn tăm, đến cả tiếng vọng lại cũng chẳng có, sự yên tĩnh vẫn bao trùm lấy thành phố, không một ai phát hiện ra động t...