Là Gió Thổi, Là Rung Động
2026-01-26 07:46:48
Edit: An TĩnhSáu giờ sáng, bầu trời vẫn xám xịt. Sở Hòa đã ngồi trước bàn hơn một tiếng đồng hồ, cô nhìn màn sương mù mịt mờ trong không khí bên ngoài cửa sổ, cảm thấy lòng mình cũng giống hệt như màn sương mù trong không trung kia vậy, u tối mịt mờ rối một mảnh, không thể hình dung được.
Bút vẽ bị kẹp giữa hai ngón tay trắng nõn và tinh tế, tờ giấy bị bàn tay đè lên tạo thành vết nhăn, trên giấy là một bức tranh vẽ phong cảnh chưa hoàn thành, trên bức vẽ có mấy đường bút nguệch ngoạc hỗn độn, tựa như tâm trạng phiền não của chủ nhân nó vậy.
Sở Hòa nhìn bức tranh bên dưới ngòi bút thô ráp, cô xoa xoa huyệt thái dương, cuối cùng ném bút vẽ đi, quyết định thay quần áo đi ra ngoài tìm linh cảm.
Mấy ngày trước Sở Hòa mới chuyển đến khu nhà hiện tại này, tiểu khu này vừa được mở rộng mấy năm gần đây, cách thành phố hơi xa chút. Nhưng tiểu khu này lại gần núi kề sông, mức độ xanh hóa cao, hoàn cảnh yên tĩnh, thanh tịnh và đẹp đẽ, là một địa điểm tốt thích hợp để cô vẽ tranh. Cô...