Có Thể Nào Không Dính Bụi
2026-01-26 07:46:48
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giáo sư Từ rất tích cực.
"Hạ Triêm mày vẫn chưa đăng kí môn hả?"
"Đù mé, lại đứng rồi!"
Hạ Triêm gục ngã nằm bò trên bàn phím, trong mắt đong đầy thất vọng.
Đã mười phút kể từ khi bắt đầu đăng kí môn mà đến giờ cậu còn chẳng lết nổi lên hệ thống giáo vụ, cái gì gọi là hoàn toàn tuyệt vọng, cái này chính là hoàn toàn tuyệt vọng.
Vốn dĩ đã đủ tuyệt vọng rồi, ấy vậy mà bạn cùng phòng của cậu lại bỗng dưng kêu lên.
"Hạ Triêm, năm hai khoa tiếng Anh tụi mày có phải bắt buộc học kinh tế vi mô không?"
Hạ Triêm ngẩng đầu nhìn máy tính, càng tuyệt vọng hơn, "Phải đó."
"Vậy thì chú mày có thể sửa soạn chuẩn bị đi die đi là vừa."
"Gì cơ?"
"Môn kinh tế vi mô tổng cộng có ba giáo viên, hai người trước đã được chọn hết rồi, người cuối cùng là..."
Máy tính của Hạ Triêm cuối cùng cũng có phản ứng,...