Dư Niên Thường An Tuế
2026-01-26 07:46:48
1.
Gió có hẹn, hoa không lỡ hẹn, năm năm tháng tháng chẳng phụ lòng nhau.
- -------------đề từ
Cái lạnh se se của buổi đầu đông khiến người ta thoáng chốc run lên vì rét, 6 giờ trời đã sáng tỏ.
Chân An Tuế quàng qua gối mềm mại, thân mình cuộn tròn thành một cục nhỏ trong chăn.
Ai có thể rời khỏi cái giường ấm áp dễ chịu, rộng rãi đủ chỗ cho mình thoải mái lăn lộn, thật muốn nằm một trăm năm, cửa phòng cứ mãi mãi khép chặt.
Cạch, tiếng mở cửa vang lên như tiếng ồn ào.
Có người kéo cô ra khỏi chăn, rồi lại ôm chặt vào lòng.
Nhìn An Tuế mơ màng trên đùi mình, má cô dựa vào vai anh, da trắng nõn nhô ra, Dư Niên vẫn không nhịn được cười.
Anh giơ tay bóp lấy, "Dậy đi, cô chú và mọi người đang đợi cùng ăn sáng."
"Anh Dư Niên, anh nói... với... họ..." giọng An Tuế càng lúc càng nhỏ.
Dư Niên đưa tai lại gần, "Nói gì?"
Đôi môi ẩm ướt dán vào vành tai anh, làm đỏ nửa bên tai.
Thấy cô không trả lời, anh th...