Iraq Phong Vân
2026-01-26 07:46:48
Thân thể hắn không ngừng bị quăng lên rồi đập xuống. Dây an toàn như xích sắt ghì chặt cơ thể y vào ghế ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay chỉ thấy bầu trời tối đen như mực thỉnh thoảng loé lên những tia sét xé toạc không gian. Trong khoang tĩnh lặng có tiếng hạt mưa va vào thân máy bay, lúc này Nguyễn Phi Dương chỉ còn biết hối hận khi quyết định lên chiếc máy bay tồi tàn này tới Trung Đông.
Máy bay chao đảo trong không trung, Dương cảm thấy mình có khi đã đến lúc phải viết di chúc ở tuổi 25 này rồi.
Kì lạ chính là, Dương như vậy mà không có cảm giác bối rối mà chỉ là muốn làm sáng tỏ hiện tại đang ở đâu, đúng hơn là hắn hiện tại cảm thấy cho dù phải chết thì cũng phải biết mình chết ở đâu mới đúng.
Quay đầu sang, Dương muốn hỏi người sĩ quan người Anh ngồi bên cạnh một chút xem có biết đây là đâu không. Nhưng y lập tức liền bỏ ý nghĩ này đi. Viên sĩ quan người Anh bên cạnh kia đang liều mạng cầm thanh thánh giá trước ngực khàn cả giọng mà cầu nguyện. Cho nên Dư...