Mơ Ước Em
2026-01-26 07:46:48
Thứ tư, vào giờ cao điểm sau tan tầm, Hạ Chi chen chúc trên chuyến tàu điện ngầm rồi đổi sang xe buýt, cô loay hoay suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, cuối cùng cũng về đến nhà.
Đã gần tám giờ tối rồi nhưng khi cô mở cửa ra, thứ chào đón cô lại là một mảng tối đen như mực, trong nhà không có lấy một bóng người.
“Gì vậy chứ, cả tuần mình mới về nhà một lần mà chẳng có ai là sao?”
Do không muốn mỗi ngày đều mất hơn ba tiếng đồng hồ đi đi lại lại, Hạ Chi đã thuê chung một căn hộ hai phòng ngủ gần công ty với người bạn thời đại học, hàng ngày cô làm việc ở bên kia, cuối tuần về nhà hưởng thụ tình thân gia đình.
Cô đặt chìa khóa lên tủ giày rồi rút khăn giấy lau lớp mồ hôi lấm tấm trên trán.
Thời tiết giữa tháng sáu càng lúc càng nóng, trước khi tan làm Hạ Chi đã nhiều lần đứng trong văn phòng nhìn ra bầu trời âm u, sợ trời sẽ đột nhiên đổ mưa xuống hạ nhiệt độ, nên cô đã khoác một chiếc áo tay dài mỏng lên tàu điện ngầm.
Nào ngờ trời không mưa, trái...