Nàng Mang Rượu Đến, Ta Say Không Muốn Tỉnh
2026-01-26 07:46:48
Tên đánh xe Phong Bình ngoảnh đầu lại, thông báo:"Tiểu thư, tới rồi."
Đến dưới chân núi Thái Vũ, Mục Phi Yến cuối cùng đã được giải thoát sau gần một canh giờ ngồi ở trong xe ngựa tới ê ẩm cả mông. May rằng xe ngựa của nàng thuộc loại xịn, dù cho đường núi ở ngoại thành có đá sỏi rải rác, mấp mô lên xuống, gập ghềnh lồi lõm nhưng không quá ảnh hưởng tới nàng ngồi bên trong.
Mục Phi Yến diện một thân xiêm y màu tím thêu mấy đám mây trắng bồng bềnh, dải lụa vàng được vắt trên hai cánh tay phiêu phiêu trong làn gió xuân, nhẹ nhàng lại mỹ lệ. Ấn đường điểm một nốt chu sa đỏ lấp lánh, đuôi mắt thấp thoáng nét nhanh nhẹn hoạt bát, nhìn là thấy tâm trạng nàng đang không hề tệ.
Do hôm nay đi tới chùa, nàng ăn mặc đơn giản hơn những lần ra ngoài khác.
Đứng tại đây, phóng tầm mắt nhìn ra xa, Mục Phi Yến thấy một bức hoạ xanh biếc yên bình trầm tĩnh, tựa như tiên cảnh tại nhân gian.
Mây giăng như dải lụa đào, bồng bềnh trôi nổi giữa khoảng không, lượn lờ gần đỉn...