Thực Trang
2026-01-26 07:46:48
Chương 1 : Nam nhân trong phế tích
Ta chưa bao giờ sợ t·ử v·ong, bởi vì ta tin chắc rằng mình sẽ sống sót...
Ta chưa từng nếm qua mùi vị của sự sống, bởi vì từ lúc mở mắt ra...
Ta đ·ã c·hết rồi...
Thế giới thứ bảy, hành tinh X35, tận thế lịch 275 năm......
275 năm đã trôi qua kể từ khi ánh sáng hủy diệt h·ạt n·hân bùng nổ, hành tinh từng huy hoàng này đã sớm biến thành vùng đất c·hết. Cho dù nền văn minh có rực rỡ đến đâu cũng có ngày kết thúc. Phần lớn nhân loại đã từng là linh hồn của vạn vật đều đã bị v·ũ k·hí do chính mình chế tạo g·iết c·hết. Những người còn lại chỉ có thể đấu tranh trong tuyệt vọng và c·ái c·hết......
Không ai có thể thoát khỏi vùng đất c·hết chóc này. Con người luôn phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình.
Bầu trời mây đen cuồn cuộn, cuồng phong toả cát đá xẹt qua mặt đất. Nó giống như những thanh kiếm sắc bén. Hành hạ đến c·hết hết thảy sinh vật dám can đảm xuất hiện ở trước mặt chúng nó. Đây là một vùng đất hoan...
-
Tình trạng
-
Thể loại