Thương Sinh Giang Đạo
2026-01-26 07:46:48
Tiếng suối chảy róc rách, lẫn vào giữa là tiếng chim hót ngân nga. Lúc thì chiêm chiếp, khi lại cúc cu. Nhiều khi nghe thôi đã muốn đau đầu.
Dự Niên lờ mờ mở mắt. Ánh nắng chói chang của mùa hè xuyên qua từng tán lá cây, loang trên mặt những bóng hình vặn vẹo.
Hắn chớp mắt ba lần, cố gắng cựa quậy cơ thể sao cho thoải mái nhất. Đột nhiên, hắn giật mình rồi ngồi dậy một cách khó khăn, thẫn thờ không hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra.
Mình bị huyết áp thấp mà. Sao vừa mở mắt lại tỉnh táo thế?
Dự Niên vỗ mặt mình cho tỉnh táo, thầm tự nhủ chỉ là tưởng tượng. Nhưng kỳ quặc là lực tay của hắn hôm nay dường như hơi yếu thì phải. Rõ ràng vỗ mạnh thế mà chẳng có chút cảm giác gì.
Nhìn lại tay mình, Dự Niên tự dưng ngớ người ra.
“Ao ay nh é hế?” (Sao tay mình bé thế?)
Rồi hắn chợt ôm cổ, sờ qua sờ lại trong hoang mang tột độ.
Không những tay bé mà đến giọng cũng bất thường. Vừa không nói thành chữ, lại vừa lảnh lót non nớt, chẳng có...
-
Tình trạng
-
Thể loại