Boss Cô Độc Quyền
2026-01-26 07:46:48
Thi Hàm cầm lấy chiếc bánh bông lan rút ra từ trong túi quần, bóc vỏ ni lông bên ngoài, hai tay run rẩy, cắn một miếng, nhai ngấu nghiến, tốc độ không nhanh không chậm, được một lúc rồi lại bỏ cả miếng nhỏ còn lại vào miệng.
Bên ngoài sảnh gió trời thét gào, cảnh sắc phố thị lấp loé ánh màu, sương đêm khiến thành phố trước mắt trở nên lạnh lẽo. Mặc dù nhìn đèn đường người đông vậy nhưng cũng không xua tan đi hết cái rét mùa thu tháng năm như xé gan xé ruột. Môi Thi Hàm bắt đầu tím tái lại, trên người chỉ mặc chiếc áo len mỏng, chân đi đôi giày bata vì lạnh còn đang run rẩy.
Thi Hàm cố nuốt hết miếng bánh khô khốc còn lại vào trong cổ họng, vì mắc nghẹn mà mặt mày nhăn nhúm khó chịu, đưa tay vỗ ngực, vội vã túm lấy chai nước mở nắp tu một hơi.
Sau khi ổn định lại thì mới thở phào nhẹ nhàng.
Mặc dù cái bánh bông lan không nhỏ, nhưng so vớ cái dạ dày đang cồn cào trống rỗng của Thi Hàm thì chẳng khác gì cái bóng hơi, đầy bụng nhưng rỗng không, qua một lúc đã ti...