Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
2026-01-26 07:46:48
Đông Lâm, một thành phố nội địa nép mình gần phương Bắc, cứ mỗi độ đông về, khi tháng Chạp lạnh buốt tràn ngập, lại điểm vài trận tuyết, lớn nhỏ chẳng đều, như lời thì thầm của trời đất báo hiệu mùa đông đã đến.
Năm nay cũng chẳng ngoại lệ. Từ khi tiết trời bắt đầu se lạnh, tuyết đã lác đác rơi vài trận.
Đêm lạnh, gió buốt rít qua, sáng sớm thức dậy, trời âm u nặng nề, tưởng chừng như nước có thể nhỏ giọt từ những đám mây. Tuy thức dậy đúng giờ ấy, nhưng cảm giác trời vẫn chưa sáng, ảm đạm như báo trước một ngày chẳng lành.
Quả nhiên, chưa đến trưa, tuyết lại lặng lẽ rơi. Không phải trận tuyết lớn gì, chỉ lất phất, từng bông tuyết mỏng manh như những mảnh lụa trời, chạm đất chưa được bao lâu đã bị xe cộ, chân người nghiền nát, tan thành nước lạnh.
Gió mùa đông sắc như dao, thổi qua núi đồi trống trải, qua rừng cây rậm rạp, rồi ùa vào lòng phố thị.
Trong thành phố, người qua kẻ lại, kẻ cười, người khóc, có kẻ gào to, có người lặng thinh.
Tiêu Yến Ninh –...