Lương Duyên Oan Nghiệt - Huỳnh Khánh Vy
2026-01-26 07:46:48
Ngồi trước bàn trang điểm, cô chớp mắt nhìn tấm gương trước mặt. Bên trong hiện lên gương mặt xinh đẹp với đôi mắt đượm buồn khiến người ta nhìn vào liền thấy đau lòng. Lộc Miên ngồi đó, bàn tay đưa lên cầm lấy khung ảnh được đặt cẩn thận, ngay ngắn trên bàn. Cô khẽ cười, từng ngón tay run run chạm vào gương mặt hiền từ của người trong ảnh.
"Ba! Mẹ! Mười tám năm rồi, con...nhớ hai người lắm."
Kí ức trôi dạt về viễn cảnh của mười tám năm về trước, khi ấy, Lộc Miên chỉ mới lên sáu tuổi. Cái tuổi vẫn còn là một đứa bé vô ưu vô lo, hồn nhiên vô tư bên cạnh ba mẹ của mình. Cô nhớ, nhớ rất rõ cái đêm kinh hoàng đó...
Mười tám năm trước,
Căn biệt thự sang trọng ở Đồng Hưng...
"Nào, con gái ăn cơm thôi."
Lộc Kha vừa nói vừa dang tay ôm cô con gái nhỏ đi vào phòng bếp. Giang Mỹ Nghi đang bày biện món ăn lên bàn, nhìn thấy hai ba con đi vào thì trên môi liền dịu dàng mỉm cười.
"Hai ba con ngồi đi, sắp xong rồi."
"Wow! Tiểu Miên, con xem hôm...
-
Tình trạng
-
Thể loại