Miltonduff
2026-01-26 07:46:48
Sân bay ở thành phố biên giới Bắc Âu này không lớn lắm, Kha Đông đeo một chiếc ba-lô to ngồi đợi tại sảnh sân bay, tình cờ trông thấy cây đàn đại dương cầm được đặt ở chính giữa.
Cây đàn có kiểu dáng cổ điển, phím đàn màu trắng hơi ngả vàng, bàn đạp ở dưới khá lỏng lẻo.
– Nhìn kìa, người dân ở đây tình cảm thật, đặt cả một cây đàn piano tại sân bay. – Người dẫn đầu đoàn Cao Trì tấm tắc thốt lên.
Một đàn em khóa dưới đi cùng lập tức hỏi:
– Ai cũng chơi được ạ?
Cao Trì gãi gãi mặt:
– Có lẽ vậy. Không thì bày nó ở đây làm gì!
Kha Đông bất chợt quay sang hỏi:
– Bao giờ đến giờ làm thủ tục?
– Do đoàn mình đến sớm nên phải chờ khoảng hai tiếng nữa. – Cao Trì đáp.
Kha Đông gật đầu, ánh mắt chuyển sang cây đàn rồi lướt nhanh qua.
– Trong đợt thi này chúng ta đạt được thành tích khá tốt, có thể có mặt trong bảng xếp hạng QS [1] châu Á không quá ba trường. – Cao Trì ngồi trên túi hành lý, hớn hở nói – Tất cả đều nhờ chị...