Chúng Ta Thật Sự Chỉ Là Bạn Giường
2026-01-26 07:46:48
Vương Thiện từ từ mở mắt, đầu cô choáng váng, cơ thể vô lực, nặng nề. Cô đang ở đâu? Cô chẳng nhìn thấy gì cả. Cô không sợ, chỉ là có chút bất lực cùng ấm ức, bi thương cùng thù hận.
"Mẹ... Cha... Anh hai..." - Vương Thiện thử gọi nhỏ. Cô phát hiện ra giọng mình đã khàn đặc.
Vương Thiện thu mình vào góc tường lạnh ngắt. Xung quanh yên ắng khiến cô có thể nghe được cả tiếng hít thở của bản thân. Nó khó nhọc và yếu ớt.
Trong khoảng không gian tối tăm, lạnh lẽo, Vương Thiện dần ý thức được bản thân là đang ở trong cái hoàn cảnh gì. Cô vốn đang cùng cha và anh hai ăn thứ bánh mì tầm thường trong một căn nhà lụp xụp ở khu ổ chuột bên trong nước Mĩ thì đột nhiên bị tấn công. Một đám người tay cầm súng lục hùng hổ tiến vào. Chúng lên nòng súng rồi nổ liền hai phát khiến cô giật thót, miếng bánh mì trên tay cũng lập tức rơi xuống mặt đất bẩn thỉu.
Cô sợ. Tại sao lũ người này cứ phải đuổi cùng giết tận ba cha con cô? Người sai vốn dĩ không phải cha cô.
Cha đẩy...
-
Tình trạng
-
Thể loại