Đoạt Đích
2026-01-26 07:46:48
Edit: Lengkeng_Sophie
Tô Tuyết Vân từ trong giấc ngủ tỉnh lại, chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, đầu đau muốn nứt, tiếng nức nở bên tai càng khiến nàng phiền càng phiền, cư nhiên có người dám quấy nhiễu nàng như thế, bọn hạ nhân đều chết sạch sao?!
“Làm càn!” Kịch liệt đau đớn khiến nàng không kịp nghĩ nhiều, nhíu mày thấp mắng một tiếng. Hai chữ ngắn ngủi lại lộ ra một cỗ uy nghiêm, trong phòng nháy mắt lặng im xuống. Tô Tuyết Vân vừa dãn lông mày, ngay sau đó, lại bị thiếu niên làm cho huyệt thái dương nhảy đột đột.
“Ngạch nương! Ngạch nương ngài tỉnh? Ngài cảm giác thế nào?” Thiếu niên bước đi đến bên giường khẩn trương hỏi.
Mà cô gái vốn ghé vào bên giường nức nở thì lại nức nở tiếp, “Ngạch nương, đều là con sai, là Ô Vân Châu không tốt, nhưng là…… Nhưng con thật chưa làm gì, ngạch nương ngài trăm ngàn không thể có chuyện, nếu ngài gặp chuyện không may, con đây, con……”
Tô Tuyết Vân nghe được giọng nói xa lạ gọi nàng là ngạch nương, lập tức phát giác...