Giấc Ngủ Nhẹ Nhàng
2026-01-26 07:46:48
“Mày muốn đứng lên sao?”
Lâm Miên ngồi xổm trong góc, hai tay ôm đầu gối thật chặt, không cho chút không khí nào lọt vào trong, bởi vì không có áo ngực che lại nên đầu vú nhanh chóng bị chiếc quần vải thô chà xát tới nỗi cứng lên, chọc vào đầu gối.
Một đám nữ sinh vây quanh cô cười nhạo, người bên cạnh trả lời nữ sinh đứng giữa một cách nịnh nọt, “Sao nó dám đứng lên được?”
“Bò từng bước cũng thú vị lắm, lần sau gặp lại.” Nhan Kinh nhìn nữ sinh trong góc giống như nhìn một món đồ chơi, cong môi quay người đi.
“Còn cái áo này tính sao?” Một nữ sinh khác móc chiếc áo ngực ren trắng bị người khác dẫm vẫn còn hằn dấu chân và dính nước dơ lên, hỏi.
“Ném tới trước mặt nó đi, xem nó chọn có mặc hay không cũng vui mà.”
Tiếng bước chân và tiếng cười nhỏ dần, trên hành lang cũng yên tĩnh lại, Lâm Miên ngẩng đầu lên, nhặt lấy áo ngực bị vứt xuống đất đi tới bồn rửa tay giặt, bởi vì không có xà phòng nên dù cô có vò bao nhiêu lần thì vết bẩn vẫn còn.