Đài Ngắm Xuân
2026-01-26 07:46:48
Tạ Hoài Lăng bước ngang qua ta.
Hắn đi sát đến nỗi ta có thể ngửi thấy mùi hương "Xuân Tín Trong Tuyết" quen thuộc trên người hắn.
Đó là loại hương trầm ta vẫn thường dùng, sau khi thành thân, hắn cứ quấn quýt đòi ta pha chế cho hắn một hộp.
Hắn nói rằng ngày ngày dùng chung một mùi hương với ta, giống như ta luôn ở bên hắn vậy.
Tạ Hoài Lăng có đôi mắt đào hoa, khi nói những lời đó, hắn nhìn ta đầy dịu dàng.
Ánh mắt ấy chân thành tha thiết đến mức khiến ta tin rằng hắn thật lòng yêu ta sâu đậm.
Cho đến tận bây giờ.
Hắn lướt qua ta, ánh mắt thậm chí không hề d.a.o động.
Ta không cam lòng, phát ra hai tiếng "ư ư".
Tên lính canh của quân phản loạn đẩy ta trở lại: "Đừng có nhúc nhích!"
Tạ Hoài Lăng khựng lại một chút.
Nhưng hắn không quay đầu lại, mà sải bước đến trước mặt công chúa, lấy miếng vải rách trong miệng nàng ra, dùng d.a.o cắt đứt dây trói, rồi bế nàng lên ngang người trong tiếng nức nở khe k...